doc truyen online hay

Khó lắm sao, một chút dịu dàng

Xem kết quả: /  số bình chọn: 63
Bình thườngTuyệt vời 

Em ước gì anh có thể thay đổi, dù một chút thôi. Khó lắm sao anh, dành cho em một chút dịu dàng?

Em ở trong bếp, nghe tiếng anh đùa vui cùng hai con. Người đàn ông cộc cằn, lạnh lùng bấy lâu em quen chịu đựng bỗng dưng “biến” thành ông bố chịu chơi, chịu chiều, chịu cực! Hai đứa nhóc sung sướng reo hò, bày đủ trò mà tụi nhỏ có thể nghĩ ra. Nào là cưỡi ngựa, đá banh, xếp hình. Rộn ràng, ồn ã. Em hình dung căn phòng khách giờ bừa bộn như một “bãi rác”, từ mà anh thường dùng. Nhưng anh chẳng hề khó chịu hay cáu bẳn, tức giận. Anh cũng đang góp phần bày bừa, xả rác cùng hai đứa con nghịch ngợm.

Cảnh nhà bình yên quá. Em dừng tay nấu nướng, lắng nghe. Tiếng anh nhỏ nhẹ chỉ con cái này, cái khác. Thật không thể hình dung đó là người chưa từng nói với vợ được câu nào dịu ngọt lấy lòng. Anh yêu con biết bao. Hai đứa trẻ thật may mắn có người cha như vậy. Thâm tâm em biết, anh cũng yêu thương vợ. Nhưng tại sao, với con anh có thể âu yếm, dịu dàng, mà với vợ, anh lại tiết kiệm đến hà tiện những lời nói, cử chỉ thân thiết, ngọt ngào?

Thuở mới quen nhau, em đã biết anh là người khô khan, ít nói. Không như những cậu bạn “ba hoa chích chòe” tỏ vẻ, anh chỉ lầm lũi, âm thầm quan tâm, chăm sóc em. Chính sự chân tình mộc mạc đó làm em cảm động. Em nghĩ đơn giản, anh không màu mè nhưng thật lòng, thế là đủ.

Em nào ngờ, là vợ chồng rồi anh xem như đã “hoàn thành nhiệm vụ”. Không hoa, không quà đã đành, mà những chia sẻ tâm sự giữa vợ chồng ngày càng thưa thớt. Em cô đơn bên cạnh người đàn ông là chồng mình. Làm sao để anh hiểu, em cần một người chồng hiền, tốt bụng, có trách nhiệm với gia đình; nhưng em cũng khao khát một chút quan tâm, dịu dàng từ anh!

Ra đường, mấy người đàn ông “chẳng là gì của em” sẵn sàng galăng xách hộ em cái giỏ nặng, mỉm cười nhường chỗ trên xe. Đôi khi nghe một người xa lạ nói năng nhỏ nhẹ với mình, em cũng chạnh lòng. Còn anh – “người đàn ông của em”, chỉ trao đổi với vợ vài câu cần thiết bằng cái giọng nhát gừng. Anh chưa bao giờ khen, chê khi em mặc cái áo mới, cột chiếc cột tóc xinh xinh. Càng không hề tỏ ý muốn em phải thế này hay thế khác. Sao cũng được! Không vừa ý điều gì, anh cũng chỉ cau mày. Đã có lúc em ước được anh chê trách thành lời, chắc còn dễ chịu hơn. Vợ chồng gần gũi nhau trong im lặng nặng nề. Riết rồi em cũng không còn thói quen muốn thổ lộ cùng anh điều gì nữa.

Phải chăng em hay đòi hỏi, cầu toàn? Anh vẫn là người chồng tốt, là người cha thương con. Nhưng sao em cứ luôn tủi thân, thui thủi ra vào, không thể mở lời với chồng; luôn thèm một cử chỉ âu yếm, một lời dịu dàng, an ủi lúc đau, lúc buồn? Bức tường ngăn cách vô hình dần dựng lên giữa vợ chồng mình.

Share